《粉红色的膨床》Hún-âng-sik ê Phòng-tshn̂g 孟庭苇 Bīng Tîng-uí
定定拢袂通的手机仔 tiānn-tiānn lóng buē-thong ê tshiú-ki-á 拍算提久手嘛会麻 phah-sǹg the̍h kú tshiú mā ē bâ 一个人无聊 tsi̍t-ê-lâng bô-liâu 咧行伫这个茫雾的夜都市 teh kiânn tī tsit ê bâng-bū ê iā-too-tshī 伊讲伊踮咧过去的 i kóng i tiàm-teh kuè-khì ê 彼条街仔的 hit tiâu ke-á ê 忠孝东路的 Tiong-hàu-tang-lōo ê 巷仔内底 hāng-á lāi-té 怎样伊留的电话 tsuánn-iūnn i lâu ê tiān-uē 按怎拢敲袂通 án-tsuánn lóng khà bē thang
咱的故乡 lán ê kòo-hiong 是踮埔里 sī tiàm Poo-lí 毋知伊敢犹会记 m̄-tsai i kám iáu ē-kì 咱的庄内有山 lán ê tsng-lāi ū suann 山有云做伴 suann ū hûn tsuè-phuānn 按怎你哪雄雄娶别人 án-tsuánn lí ná hiông-hiông tshuā pa̍t-lâng
伊讲伊踮咧过去的 i kóng i tiàm teh kuè-khì ê 彼条街仔的 hit tiâu ke-á ê 忠孝东路的 Tiong-hàu-tang-lōo ê 巷仔内底 hāng-á lāi-té 怎样满满是走马灯 tsuánn-iūnn muá-muá-sī tsáu-bé-ting 怀疑世间敢有伊 huâi-gî sè-kan kám ū i
想着咱两人的美梦 siūnn tio̍h lán nn̄g-lâng ê bí-bāng 煞来拆破变一场空 suah lâi thiah-phuà piàn tsi̍t-tiûnn khang 只怪阮毋敢彼个风台暗 tsí kuài gún m̄-kánn hit ê hong-thai àm 顺绁赌强共拗落去 sīn-suà tóo-kiông kā áu--lo̍h-khì
伊讲伊踮咧 i kóng i tiàm-teh 过去的彼条街仔的 kuè-khì ê hit tiâu ke-á ê 铁枝路边巷仔内底 thih-ki-lōo pinn hāng-á lāi-té 怎样青春伫咧飞 tsuánn-iūnn tshing-tshun tī-leh pue SUBWAY 就軁落去涂内底 sá-bu-ué tō nǹg lo̍h-khì thôo lāi-té
伊讲伊踮咧 i kóng i tiàm-teh 过去的彼条街仔的 kuè-khì ê hit tiâu ke-á ê 铁枝路边巷仔内底 thih-ki-lōo pinn hāng-á lāi-té 怎样青春伫咧飞 tsuánn-iūnn tshing-tshun tī-leh pue SUBWAY 就軁落去涂内底 sá-bu-ué tō nǹg lo̍h-khì thôo lāi-té